4 Tiến sĩ Hội Thánh đầu tiên là những ai?

0
504

Từ Tiến Sĩ có nguồn gốc từ chữ “docere” trong tiếng Latin, nó nghĩa là chỉ dạy hoặc hướng dẫn. Giáo Hội nhìn nhận những vị Tiến Sĩ Hội Thánh này là những thầy dạy, những nhà hướng dẫn Đức Tin vĩ đại. Khi Giáo Hội công nhận một vị nào đó là Tiến sĩ không có nghĩa họ phải là những người có trí tuệ vượt trội hoặc thông thái nhất của giới học giả (một số vị như thế, nhưng không phải tất cả). Họ là những mẫu gương cho Giáo Hội và cho cả thế giới thông qua cuộc sống dâng hiến trọn vẹn cho, với và trong Chúa Giêsu Kitô, bất kể họ có viết gì hay không.

Bức Họa 4 vị Tiến Sĩ Hội Thánh đầu tiên của Giáo Hội của Họa Sĩ Pier Francesco Sacchi (1485–1528). Từ trái sang phải: Augustinô, Grêgôriô Cả, Giêrônimô, và Ambrôsiô.

Năm 1298, Giáo Hội chính thức công nhận 4 vị Tiến Sĩ Hội Thánh đầu tiên. Thực tế thì họ đã được xem là như thế một thời gian rất dài trước khi họ được chính thức công nhận. Cho đến nay, Giáo Hội đã tuyên bố có 36 vị Tiến Sĩ Giáo Hội. Trong phạm vị bài viết này, chúng ta hãy cùng nhìn vào bốn vị đầu tiên của Giáo Hội, những vị Tiến Sĩ nóng cốt, “tứ trụ” của Giáo Hội Tây Phương.

Thánh Ambrôsiô (340 – 397)

Ambrôsiô sinh ra tại Trier, nước Đức. Sau khi gặt hái được một sự nghiệp chính trị với đỉnh cao là trở thành Thống Đốc hai miền Liguria và Emilia, Ngài đã được chọn để trở thành Giám mục thành Milan vì sự nỗi tiếng của mình. Chuyện kể rằng sau khi Giám mục Milan qua đời, hàng giáo phẩm và giáo dân họp lại để tìm ra một người kế vị. Nhưng do mâu thuẩn và bất đồng dẫn đến việc chống đối lẫn nhau. Khi đấy Ambrôsiô với tư cách đại diện chính quyển đã đến để hòa giải thì có một em bé la to lên “Ambrôsiô giám mục!” và thế là mọi người cùng đồng thanh mong muốn Ambrôsiô trở thành giám mục của mình. Mặc dù Ngài không muốn lãnh nhận chức vụ này, nhưng Ngài đã chấp nhận nó như là ý muốn của Thiên Chúa. Do lúc đó vẫn còn là một dự tòng nên Ambrôsiô đã được rửa tội và lãnh nhận các chức Thánh để trở thành Giám mục thành Milan.

Thánh Ambrôsiô, Giám mục thành Milan, Tiến Sĩ Hội Thánh
Thánh Ambrôsiô ngăn cản Hoàng đế Theodosius tiến vào Nhà thờ Chánh Tòa. Tranh của Họa Sĩ Anthony van Dyck.

Sau khi được tấn phong làm Giám mục vào năm 374, Ngài đã dành toàn bộ phần đời còn lại của mình để bảo vệ và rao giảng Tin Mừng. Ngài cật lực chống lại bè rối Ariô dưới mọi hình thức.Có lẽ vai trò nổi tiếng nhất của Ngài đó là việc trở thành một người bạn và là một vị linh hướng của Thánh Augustinô, người được chính Thánh Ambrôsiô rửa tội vào năm 386. Ngài cũng được mọi người thán phục khi đã làm cho Hoàng Đế Theodosius phải công khai đền tội vì cuộc tàn sát những người nỗi loạn ở Thessalonica, thể hiện rõ quyền lực mà các Giám mục cần có khi đối mặt với một vị hoàng đế.

Ngài được Thiên Chúa gọi về vào ngày 4/4/397. Giáo Hội mừng kính Ngài vào ngày 7 tháng 12 hằng năm.

Thánh Augustinô (354 – 430)

Thánh Augustinô, Giám mục thành Hippo, Tiến sĩ Hội Thánh
Bức tranh được xem là bức họa chân dung thánh Âu Tinh đầu tiên trên thế giới của Tu sĩ Angelico vào thế kỷ thứ VI tại Laterano, Italia.

Là một trong những vị Thánh vĩ đại nhất của người Kitô giáo, Augustinô (hay còn được gọi là Thánh Âu Tinh) sinh ra tại Thagaste, ngày nay thuộc về nước Algeria, Bắc Phi. Mẹ của Ngài, Thánh Mônica có vai trò ảnh hưởng lớn đến cuộc đời của Ngài và bà đã không bao giờ ngừng cầu nguyện cho việc hoán cải của con trai mình. Sau một hành trình lang thang của tuổi trẻ và đi theo bè rối Manichê (một nhóm lạc giáo nhị nguyên nhấn mạnh đến sự phân biệt giữa ánh sáng và bóng tối, sự tốt và sự dữ), Augustinô đã được ơn trở lại và đón nhận ân sủng của Thiên Chúa.

Rồi Ngài trở thành một linh mục và sau đó là Giám mục của thành Hippo Regius ở Bắc Phi. Ngài lưu lại đó trong suốt những tháng ngày còn lại của cuộc đời, Ngài đã viết, rao giảng và chiến đấu chống lại các dị giáo trong Giáo Hội. Ngài cũng thành lập một số đan viện, và những hậu nhân của các đan viện này sau này đã quy tụ thành một Dòng Tu mang tên Dòng Thánh Augustinô.

Kinh nghiệm hoán cải của Ngài được viết khá rõ nét trong tập Tự Thuật (Confession), một trong những tác phẩm kinh điển nhất của nhân loại. Về căn bản nó như là một bức thư tâm tình mà Ngài viết dành cho Thiên Chúa. Augustinô cũng là tác giả của một tập sách nỗi tiếng khác đó là Thành Trì Của Thiên Chúa cũng như nhiều tác phẩm thần học và hùng biện. Gần cuối cuộc đời của mình, Augustinô viết một tập sách mang tên Xem xét Lại (Retractions) để sửa chửa hoặc giải thích thêm về các tác phẩm của Ngài trước đó. Cuốn sách đấy cho ta thấy rõ tư tưởng và suy nghĩ của Augustinô đã thay đổi như thế nào ngay từ những ngày đầu đời của mình cũng như sự soi xét của Ngài ở góc nhìn của một con người đã lớn tuổi và tràn đầy kinh nghiệm tâm linh.

Ngài qua đời khi những kẻ xâm lược man rợ đang tàn phá thành phố Hippo. Từ trên giường của mình Ngài nhìn chằm chằm vào bức tường nơi Ngài đã viết lên đó những bài thánh vịnh. Augustinô được biết đến như là một “Thầy dạy về Ân Sủng”. Giáo Hội mừng kính thánh Augustinô vào ngày 28 tháng 8 hằng năm.

Thánh Grêgôriô Cả (540 – 604)

Grêgôriô được sinh ra tại Rôma, là con của Gordianus và Silvia. Cha Ngài là một thượng nghị sĩ và chính bản thân ngài cũng đã trở thành một thẩm phán có tên tuổi tại Pháp Đình Rôma ở tuổi 30. Năm 575, sau sự ra đi của thân phụ mình, Ngài quyết định bán hết tất cả tài sản đển thiết lập một số đan viện tại Ý rồi dâng hiến chính bản thân mình cho Chúa. Được một thời gian, Ngài được phong chức phó tế, và vì đức vâng lời Ngài trở thành một phó tế miền cai quản 1 trong bảy vùng của Rôma. Kế đến Grêgôriô được cử làm đại diện Đức Giáo Hoàng tại Constantinople trong 7 năm rồi quay về làm viện trưởng Đan Viện Thánh Andrê. Khi Đức Giáo Hoàng Pêlagiô từ trần, người ta bầu Grêgôriô lên làm Giáo Hoàng.

Thánh Grêgôriô, Giáo Hoàng, Tiến Sĩ Hội Thánh
Thánh Giáo Hoàng Grêgôriô Cả qua nét vẽ của Jusepe de Ribera, hiện đang được trưng bày tại Bảo Tàng Nghệ Thuật Quốc Gia d’Arte Antica, Rôma.

Ngài là một nhà quản trị tài ba và có thể được xem là người đầu tiên thiết lập uy quyền tối thượng của Giáo Hoàng bằng hình thức mà ngày nay chúng ta có thể nhận thấy. Ngài được cho là người tiến hành một cuộc rao giảng Tin Mừng với quy mô lớn đầu tiên giúp người ngoại đạo trở lại với Kitô giáo và sáng tác rất nhiều tác phẩm. Ngài cũng được biết đến với những đóng góp của mình cho nền thi ca và các sửa đổi phụng vụ.

Những nỗ lực của Ngài cũng bao gồm cả việc cải thiện cuộc sống cho người dân tại Rôma và thiết lập một liên minh những bộ tộc rợ dân khác nhau trong mối quan hệ tôn giáo với Rôma. Những nổ lực của Grêgôriô góp phần chủ yếu tạo nên một Châu Âu thời Trung Cổ. Giáo hội mừng kính Ngài vào ngày 3 tháng 9 hằng năm.

Thánh Jerome (347 – 420)

Jerome (còn được gọi là Thánh Giêrônimô, Giêrômê) được sinh ra tại Stridon, Dalmatica, ngày nay thuộc nước Bosnia. Là một linh mục, một nhà thần học, nhà ngôn ngữ học, sử học và là một người giải tội tài ba, lỗi lạc. Ngài cũng là một người có tính tình nóng nảy, bộc trực.

Thời trẻ Jerome đến Rôma để theo học triết học và hùng biện. Sau đó đến Trier, nước Đức, nơi quy tụ các nhà học giả thời đấy. Mỗi nơi Ngài ở lại vài năm để học hỏi cùng những bậc thầy tài giỏi. Thánh Jerome đặc biệt nổi tiếng khi hoàn thành bản dịch Kinh Thánh có tên là Vulgate (Quy điển kinh thánh) được Giáo hội xem như một kho tàng. Các nhà trí thức học nhận định rằng “Không có ai trước thời, đương thời hay hậu bối sinh sau đó hằng thế kỷ có đủ khả năng để thực hiện công trình đó.” Ngài là một bậc thầy tiếng Do Thái cổ, La tin, Hy Lạp, một học giả thông suốt và là một văn sĩ phi thường. Thánh Augustinô nói về Ngài: “Điều mà thánh Jerome không biết thì ngay cả thần chết cũng không biết.

Thánh Jerômê, Tiến Sĩ Hội Thánh
Thánh Jerome, tranh của Bernardino Pinturicchio tại Bảo tàng Nghệ Thuật Walters, Hoa Kỳ.

Thánh nhân đã viết khá nhiều bức thư qua lại cho các vị thánh khác sống cùng thời. Đơn cử như việc Thánh Augustinô và Jêrômê rất thường xuyên trao đổi thư từ với nhau. Thánh nhân qua đời vào ngày 30/9/420. Giáo Hội mừng kính Ngài vào ngày 30 tháng 9 hằng năm.

Thánh Jerome là một người thẳng tính, cương quyết. Ngài có các nhân đức tốt lành cũng như các tính xấu của một người ưa chỉ trích tất cả những vấn đề luân lý thường tình của con người. Như có người nhận xét, ngài là người không chấp nhận thái độ lưng chừng trong phẩm hạnh cũng như trong việc chống đối sự xấu xa. Ngài mau nóng giận, nhưng cũng mau hối hận, và rất nghiêm khắc với những khuyết điểm của chính mình. Người ta kể, khi nhìn thấy bức tranh vẽ Thánh Giêrôme đang cầm hòn đá đánh vào ngực, một giáo hoàng nói, “Ngài cầm hòn đá đó là phải, vì nếu không, Giáo Hội không bao giờ phong thánh cho ngài”.

Châu Bình.


Nguồn tham khảo:

Save

Save

Save

Save

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here